Vô Tận

10/2021 người đó đã ra đi mãi mãi, nhưng tôi lại chẳng khóc chút nào. 10h sáng xung quanh tôi là những âm thanh của sự hứa hẹn, là âm thanh của sự yêu thương dành cho người chết, kèm theo đó là hàng nước mắt lăn dài trên má. Lúc đó tôi tự nghĩ rằng có lẽ khi có người mất chúng ta phải khóc thật nhiều để thể hiện mình là đứa con có hiếu, hay người vợ mẫu mực.

Cảm giác của tôi lạ lắm! Chẳng hiểu làm sao tôi lại đoán trước được người đó sẽ ra đi nhỉ. Buồn cười thật đấy, ngay cả việc biết trước một điều gì đó thì tôi cũng chẳng đón nhận được một sinh linh mới mà lại đón nhận cái chết của ai đó. À, tôi cũng được khuyên rằng hãy sống tốt và vui vẻ với người đó dù họ có như thế nào, dù họ có sai cũng vui vẻ đón nhận, nếu không khi họ chết đi mình sẽ phải hối hận.

Đến bây giờ tôi vẫn chưa bao giờ hối hận về những việc mình làm, tại sao tôi phải hầu hạ cảm xúc của mình cho người khác vì sợ họ chết đi chứ. Nếu ai đó đang đọc những dòng này chắc sẽ ghét tôi lắm nhỉ. Tôi muốn hỏi bạn rằng tại sao khi họ sống bạn không nói những lời tốt đẹp, mà lúc luôn đem ra bàn tán để rồi khi họ mất đi bạn lại khóc than, thương tiếc? Bạn là người tốt ư?

Bình luận