Tôi đã mất niềm tin vào bố mẹ

Gia đình tôi nhiều chuyện lắm. Từ nhỏ tôi đã với rất đa dạng vết thương lòng. Tôi đã thường xuyên buộc phải chịu đựng các trận gượng nhẹ vả lớn của bố mẹ. Nên khi lớn dần tôi đã bị ám ảnh về việc sở hữu người hét thật lớn trước mặt tôi. Bố mẹ tôi vì không chịu nổi cuộc hôn nhân này phải đã quyết định ly hôn. Năm đó tôi khoảng 7-8 tuổi gì đó. Một dòng tuổi còn quá ngây thơ để biết hết hầu hết chuyện sắp xảy đến với mình.

Ngày đó bố mẹ tôi ly hôn, má tôi đã tìm nuôi em tôi vì nó còn quá nhỏ. Còn tôi thì được bố chở tới tòa để tự quyết định tôi sẽ ở mang ai (Năm ấy tôi mới học lớp 3). Và tôi đã chọn bố. Sau đó, thầy u tôi chia của cải và con cái. Em trai tôi được mẹ nuôi, còn tôi thì được bố nuôi (Thật ra cũng không hẳn là nuôi). Một thời gian sau, bố tôi vì làm nhằm nhò lỗ và đam mê mê cờ bạc. Ông đã mắc rộng rãi nợ bắt buộc tôi cũng được đưa về cho má tôi nuôi. Vì vậy buộc phải mỗi lúc sở hữu xích mích, má tôi thường mắng tôi rằng: “Mày cút về nhà nội ở, tao đưa tiền cho ba mày để nuôi mày thì mày cút về đó ở.

Tao ko sở hữu đứa con láo xược như mày.” Điều đó đã dần dần làm cho cho tôi mang ác cảm lớn về gia đình. Còn em tôi thì khác, từ nhỏ nó đã được mẹ nuông chiều, đồ chơi của nó cũng đa dạng hơn tôi (Tôi chỉ được chơi những con búp bê thấp tiền má chọn ở chợ). Thậm chí nó muốn một chiếc flycam 5-6 triệu, mẹ tôi cũng chọn cho nó tới tận 3 chiếc. Tôi vì biết mình là gánh nặng của má buộc phải từ bé tôi đã tinh thần được tôi cần tự làm việc nhà để mẹ ko đuổi tôi về nội. Mỗi lần em tôi và tôi xích mích, tôi sẽ là người bị mắng. Tôi vì uất ức phải biện hộ lại mẹ. Mẹ tôi vì quá bực mình cần đánh chửi tôi.

Thậm chí còn đuổi tôi về nội nữa. Có lần tôi thấy em tôi đi học về lại nằm cạnh mẹ rủ rỉ tâm sự, tôi say mê lắm. Bữa đó tôi cũng thử chạy lại nằm cạnh ôm ấp mẹ, mẹ tôi nói: “Mi hỗn với ta chớ yêu thương chi ta mà ôm, xích ra đi”. Lúc đấy tôi buồn gần như sắp khóc. Tôi thui thủi đi ra góc phòng ngồi nhìn má có em mà lòng đau nhói. Có lần tôi vì bị má mắng oan mà uất ức đến nỗi tôi tự núp vào phòng một mình nghĩ quẩn.

Tôi đã nghĩ rằng má ko cần tôi nữa. Tôi đã tự cầm kéo mà nghĩ đến việc tự tử. Đến hiện nay trên tay tôi vẫn còn vết dao đó và gia đình tôi không một ai biết đến việc đó. Dần dần, giữa tôi và má nhường nhịn như với 1 bức tường ngăn bí quyết cực kỳ lớn và nó vô cùng khó để phá bỏ. Thật ra tôi cũng cực kỳ yêu má mình vì bà cho tôi 1 cuộc sống hơi tốt. Nhưng so với em tôi, những gì tôi mang chả là gì. Tôi thật sự ghen ganh có nó. Đó chỉ là tôi lúc ở nhà. Còn tôi ở trường vẫn là 1 cô học trò chuyên nghiệp che giấu nỗi buồn.

Bạn bè tôi nghĩ tôi hài hước. Họ nghĩ tôi học giỏi. Họ nghĩ tôi là 1 người với nhiều niềm vui. Nhưng họ không biết rằng lúc đêm về, tôi lại làm bạn có cô đơn. Có đêm tôi tự ngồi nghĩ về gia đình mà nước mắt tuôn ra ướt hết cả gối. Tôi là một người bị tổn thương! Tôi chỉ mong mang được 1 gia đình trọn vẹn như bạn bè. Nhưng ấy là một chiếc gì ấy quá xa xỉ đối mang tôi. Còn về phần bố, bố tôi sau lúc khiến cho nhằm nhò lỗ, ông vẫn không cố gắng. Ông vẫn cứ ăn chơi. Ông đã tái giá và với con mang người nữ giới khác nhưng sau đấy cũng li dị. Mỗi lần tôi ở gần ông là ông sẽ tìm hầu hết bí quyết để hỏi về má tôi.

Ông hỏi tôi: ”Mẹ mày sở hữu chồng mới đúng không, đúng là đồ đàn ba lăng nhăng”. Tôi bảo ông rằng tôi không biết, nhưng ông vẫn cứ mắng: “Đồ đầu bò, mi lớn rồi mà ngu, má mi mà mang người thương là hắn đem hết của cải cho trai ăn đó”. Tôi mang nhắc việc này lại cho má tôi và má tôi đã nói: “Mi ngu lắm, mi không biết bảo vệ ta hả, răng không nói ba mi để ổng tự nhìn lại bản thân ổng”. Cứ thế tôi lại bị mắng mà không biết lý do. Tôi nhớ khi đó tôi khoảng  11- 12 tuổi gì đó. Một đứa trẻ 12 tuổi mang quá phổ biến vết thương lòng đã làm cho tôi càng ngày một cảm thấy sợ hãi mang người nhà của mình.

Ba tôi ông đấy tệ lắm. Có lần mẹ tôi nhờ ba tôi chở tôi đi học thêm, ông vì bực mình mà mắng tôi rằng: “Tao không biết sau này mày với kiếm ra tiền không mà cho đi học tốn tiền, nghỉ học mẹ đi”. Ông đã kể mang tôi vậy đấy. Tôi sợ đến mức co rúm người trên mẫu xe đang lao nhanh trên đường. Còn mang em tôi, tôi thật sự thương nó vì mỗi lần bị má mắng, nó là người độc nhất muốn tâm sự có tôi. Tôi vẫn còn rộng rãi chuyện lắm nhưng thật sự tôi đã ko còn sức để nhắc nữa. Tôi siêu mệt, thật sự tôi đã khóc lúc viết mẫu tâm sự này.

Web Tâm Sự, Viết Tâm Sự, Trang web tâm sự thầm kín, Diễn đàn tâm sự online, Blog Tâm sự, Tâm sự buồn của tôi, Tâm sự Eva, Góc tâm sự về cuộc sống, Tâm sự cuộc sống vợ chồng, Tâm sự buồn của người vợ, Tâm sự của người vợ cô đơn, Phụ nữ cô đơn trong hôn nhân, Viết tâm sự ở đâu, Web tâm sự online, Những bài viết tâm sự về tình yêu

Bình luận