Sự nuối tiếc tình đầu khiến tôi sống tốt hơn hiện tại

Giờ tôi 35 tuổi, chàng trai thức giấc lẻ; em 36 tuổi, cô gái Hà thành mang đôi mắt đẹp cuốn hút cùng sự dịu dàng, chịu khó. Nói về 13 năm trước, chúng tôi yêu nhau khi học chung trường y ở tỉnh sắp Hà Nội. Em là bí thư năng nổ sở hữu công tác đoàn đội, tôi sống nội tâm với những vết xước trong tâm hồn do cha mẹ ko hạnh phúc và một chút khiếm khuyết về hình thể. Em chín chắn, trưởng thành, quan tâm và hướng đến tương lai. Tôi nông nổi, bốc đồng, ham mê chơi. Trong mắt bạn bè, tôi rõ ràng ko xứng mang em, có thể họ còn nghĩ tôi lợi dụng em, chỉ tôi biết mình yêu và nợ em cực kỳ nhiều.

Sau khi ra trường, hoàn cảnh của tôi rất tệ, tới mức má đẻ tôi buộc phải nhắc ví như yêu thì hãy buông tha em; em là người tốt, xứng đáng được hạnh phúc, đừng khiến cho em khổ như mẹ bây giờ. Tôi chọn rời xa em, khiến thương tổn em bằng cách im yên ổn rồi đắm chìm trong những điều tồi tệ nhất. Thứ độc nhất vô nhị tôi còn giữ lại là một mặt dây chuyền chữ ”Chí” trong từ “ý chí” em tặng tôi lúc hai đứa đi chơi ở Văn Miếu, 1 bức thư em viết khi chúng tôi giận nhau do tôi nghỉ học nhiều. Rồi bố tôi mất, thêm các sóng gió tôi tạo ra cho mẹ. Sau những khổ đau đó, tôi trưởng thành hơn, biết vì gia đình mà phấn đấu sống thấp hơn, cũng muốn để em ko nên hổ hang vì từng yêu tôi.

Một thời kì dài cố gắng tôi cũng với chút thành quả, dù không buộc phải lớn lao nhưng nhiều người đã ghi nhận. Những năm tháng đấy em ko ở không tính nhưng luôn là động lực lớn nhất mỗi khi tôi nản lòng. Hơn 10 năm tôi luôn dõi theo em qua mạng xã hội, qua bạn bè chung. Tôi muốn được bên em thêm lần nữa bắt buộc đã nhắn tin, đáp lại là sự yên im, giống bí quyết tôi từng làm cho với em trước kia. Rồi tôi cũng sắm tất cả bí quyết để gặp em và đấy cũng là cuộc gặp độc nhất vô nhị sau 13 năm, tôi thấy trong em là sự kiên định của cô gái đã chịu quá nhiều tổn thương. Em vẫn vậy, chưa sở hữu mối quan hệ công khai nào. Tôi dằn vặt bản thân, việc với thể làm là nguyện cầu mong em mở lòng để đón nhận hạnh phúc bên người đàn ông xứng đáng.

Tôi ngồi viết những dòng này khi đang chuẩn bị đón con đầu lòng, tôi yêu gia đình bây giờ của mình, sử dụng tất cả những nhớ tiếc của dĩ vãng để ko thương tổn thêm 1 người đàn bà nào nữa. Từ “Giá như” ko tậu được bằng tiền, các năm tháng cũ đã qua rồi, điều đọng lại luôn ở nơi sâu thẳm nhất tâm hồn, tôi mong em được hạnh phúc.

Web Tâm Sự, Viết Tâm Sự, Trang web tâm sự thầm kín, Diễn đàn tâm sự online, Blog Tâm sự, Tâm sự buồn của tôi, Tâm sự Eva, Góc tâm sự về cuộc sống, Tâm sự cuộc sống vợ chồng, Tâm sự buồn của người vợ, Tâm sự của người vợ cô đơn, Phụ nữ cô đơn trong hôn nhân, Viết tâm sự ở đâu, Web tâm sự online, Những bài viết tâm sự về tình yêu

Bình luận