Rớt đại học kết thúc hay bắt đầu

Mình là một đứa rất bình thường, chẳng giỏi ở bất kì lĩnh vực hay môn học nào cả. Mình học đều các môn, chẳng học trường chuyên cũng chẳng có giải thưởng lấp lánh gì trong 16 năm mài mông ở giảng đường.

Mình sinh ra và lớn lên ở Buôn Mê Thuột, nơi mọi người nghĩ rằng ai cũng sẽ cưỡi voi đi học. Khi lên Sì Phố, mình thấy thua thiệt so với các bạn ở thành phố lớn nhiều thứ lắm. Hồi đấy chả được ai định hướng cho nên học gì cạ, cũng không được tiếp xúc công nghệ sớm nên tư duy của mình lúc đấy chỉ là “ba mẹ đặt đâu – con học đấy”.

Ba mình thích con gái làm công an, thế là đăng kí luôn. Mặc dù ba mình chỉ có cơ bắp chứ chả có cơ hay gia thế gì cả. Nên đấy là một sự liều lĩnh. Đến khi làm giấy tờ sức khoẻ và lí lịch gia phả tông ti họ hàng để đi thi, mình vượt qua một cách êm ru.

Vì nhà nghèo nên ba mẹ mình thất học từ sớm. Ba mình hay kể hồi đấy toàn núp gốc cây trộm nhìn bạn bè tới trường. Ước nguyện cả đời ba chỉ mong thấy con được học hành tới nơi tới chốn. Hôm biết điểm, mình rớt, ba buồn lắm nhưng vẫn ngồi an ủi mình. Thực ra, mình chả buồn mấy, nên phải trấn an tinh thần ngược lại á hê hê.

Vì điểm của mình không cao cũng không thấp, mặc dù rớt Đại Học An Ninh thì mình lại đậu trường Đại Học kinh tế Đà Nẵng. Trường này mình lén bame đăng kí vì mình thích Đà Nẵng cực. Hổm trường báo đi học, chị họ từng học cao đẳng ngoài đấy bảo cho con bé đi học đi, trường đấy xịn xò lắm, người ta ước đậu không được còn đây bame không cho tui đi vì sợ tui một mình ở đó.

Ấy thế mà đẩy mình vô Sài Gòn, cũng bươn trải có khác gì ngoài kia đâu. Năm sau mình thi lại đại học, đậu vô trường Học Viện Công Nghệ Bưu Chính Viễn Thông với chuyên ngành Marketing ở quận 9. Mà thấy may á, may là rớt công an để Sài Gòn vồ vập này nuôi “đứa trẻ” Hà lớn lên trông thấy.

4 năm ở đại học, để tăng kĩ năng mềm mình đi làm thêm rồi tham gia câu lạc bộ phù hợp, tham gia tình nguyện viên rồi du lịch phượt mấy tỉnh quanh Sài Gòn, thú vị lắm. Từ năm 2 đã có thể tự lập, lo được cho những nhu cầu cá nhân. Nó giúp mình trưởng thành hơn rất nhiều. Từ một con bé chỉ biết ăn với học, khá nhút nhát có thể một mình vươn lên ở Sài Gòn, tự làm mọi thứ.

Đến đợt tốt nghiệp, mình không mất thời gian đi thực tập vì đã có kinh nghiệm trước đó. Vừa thi xong học kì 2 năm 4 là được một công ty gọi đi làm luôn. Mình bỏ qua giai đoạn thực tập hay học việc mà lên thẳng Account Executive cho một Agency về quảng cáo offline. 1 năm sau mình mới nhận bằng đại học, từ đó tới nay mình cũng trải qua khá nhiều vị trí ở nhiều công ty khác nhau. Tuy thời gian làm ở những lĩnh vực không dài, không liên quan nhiều nhưng nó cộng hưởng để mình có được như hiện tại.

6 năm ở Sài Gòn, mình học được nhiều thứ lắm. Đến giờ, mình vẫn chẳng là ai, vẫn bình dị và chăm chỉ, giữ được tâm an của cô gái phố núi năm ấy. Không thành tích to lớn, không bà này bà kia, không giàu cũng chả nghèo. Điều mình thấy tự hào nhất là mình đã và đang không ngừng cố gắng, trưởng thành hơn qua từng ngày. Và tất cả những gì hiện tại mình có được, đều nhờ rớt đại học năm ấy.

Với mình, rớt đại học là đóng cánh cửa này cũng chính là mở cánh cửa khác, nhưng cánh cửa bằng gì thì phải do bạn lựa chọn và cố gắng. Mong câu chuyện của mình sẽ giúp bạn có cái nhìn lạc quan hơn, tự tin lên nhé, rồi bạn cũng sẽ tốt hơn thôi. Nếu bị so sánh với bất kì ai, cứ đọc câu thần chú “vì mình là duy nhất”.

Tác giả: Hà Rika

Web Tâm Sự, Viết Tâm Sự, Trang web tâm sự thầm kín, Diễn đàn tâm sự online, Blog Tâm sự, Tâm sự buồn của tôi, Tâm sự Eva, Góc tâm sự về cuộc sống, Tâm sự cuộc sống vợ chồng, Tâm sự buồn của người vợ, Tâm sự của người vợ cô đơn, Phụ nữ cô đơn trong hôn nhân, Viết tâm sự ở đâu, Web tâm sự online, Những bài viết tâm sự về tình yêu

Bình luận