Ngoại hình xấu đã bào mòn con người tôi

Từ hồi biết nhận thức, tôi đã thấy mẫu mã của mình xấu, phát triển thành sống khép kín, tự ti, mặc cảm.

Tôi hơi hòa đồng, luôn sẵn sàng giúp đỡ bạn hữu trong khả năng. Lúc đi học, tôi chơi có những bạn nữ trong lớp, thân thiết như chị em, vậy mà ko một người bạn khác giới nào muốn chơi và nói chuyện thân thiện mang tôi. Tôi biết mang một đứa xấu thì cần cố gắng đa dạng hơn, bởi đã xấu mà cứ ngồi im, than trách cũng chẳng thay đổi được gì, chỉ mang cố gắng siêng năng thì chí ít cũng không trở thành con người vô dụng. Nhưng rồi các thương tổn tinh thần khiến tôi dần trở thành rối loàn cảm xúc, đầu óc trống rỗng, lạc lõng, mất tập trung. Năng lực làm cho việc, giá trị con người tôi càng ngày càng bị nhấn chìm bởi sự tự ti vì mình xấu. Có lẽ tôi tìm mọi cách chưa đủ nhiều, đêm nào cũng khóc rồi gạt nước mắt ngủ.

Cuộc sống trong dĩ vãng của tôi là các vết thương lòng khi nghe những lời vô tình hay cố ý chê bai mình xấu. Là lúc đi làm cho trong thời gian sinh viên, các công tác bán hàng, bưng bê tôi ko được nhận; tới khi khiến các việc thuộc hạ tôi rủ bạn đi cộng thì bạn lại được nhận còn tôi thì không, trong khi chúng tôi khiến việc hiệu quả tương đương. Tôi mua đi gia sư, câu trước tiên nhận được từ đứa bé học lớp 4 là chị xấu quá, em chưa thấy ai xấu như chị, em ko muốn học mang người như chị. Rồi dần dần bé cũng quen với sự xấu xí của tôi; thêm sự chân thành, nhiệt tình dạy bảo và yêu thương bé buộc phải bé bắt đầu quý tôi.

Tôi chẳng biết rồi tương lai sẽ như thế nào, năng lực càng ngày một giảm thiểu làm cho tôi sợ gặp toàn bộ người, sợ giao tiếp, sợ ánh sáng, sợ sống tiếp, sợ mỗi sáng mai thức dậy lại thêm một lần trách bản thân thật vô dụng. Nhiều lúc, tôi cũng muốn từ bỏ cuộc sống này, bởi thực chất ví như ko có tôi thì gia đình tôi sẽ hạnh phúc và bớt lo lắng hơn. Họ sẽ ko phải lo tôi ế chồng, không phải lo lời ra tiếng vào của đa số người quanh đó là tôi xấu. Đúng là tôi may mắn hơn nhiều người, lúc nào cũng nhắc nhở bản thân rằng mình còn chân tay, sức khỏe, mang thể cần lao bắt buộc vẫn tìm mọi cách được, vậy bắt buộc tôi lại cố tiếp nhưng tất nhiên ấy là khi nào cũng khóc. Tôi cảm thấy buồn, tính cách cũng dần trở thành xấu hơn. Tôi ám ảnh bởi mình xấu.

Tôi sợ cứ tiếp tục như này sẽ không thể thoát ra để tiếp tục làm cho việc và lao động nữa. Tôi dần mất đi tư duy tích cực, ko còn phản ứng linh hoạt chủ động và sống mang trách nhiệm, chỉ luôn đổ tội cho toàn bộ lý do là mình xấu.

Web Tâm Sự, Viết Tâm Sự, Trang web tâm sự thầm kín, Diễn đàn tâm sự online, Blog Tâm sự, Tâm sự buồn của tôi, Tâm sự Eva, Góc tâm sự về cuộc sống, Tâm sự cuộc sống vợ chồng, Tâm sự buồn của người vợ, Tâm sự của người vợ cô đơn, Phụ nữ cô đơn trong hôn nhân, Viết tâm sự ở đâu, Web tâm sự online, Những bài viết tâm sự về tình yêu

Bình luận