Muốn về nhà bố mẹ đẻ một thời gian

Tôi làm kế toán tự do, thu nhập trung bình, thành thân được 6 năm và có một bé. Chồng hơn tôi 10 tuổi, là trụ cột kinh tế gia đình.

Cuộc sống sau hôn nhân của tôi thường ngày như những gia đình khác, đôi lúc cũng mâu thuẫn nhưng chưa bao giờ to chuyện. Chúng tôi sống cộng gia đình chồng được 5 năm.

Ba năm nay anh tự đứng ra marketing riêng, hai năm đầu vô cộng khó khăn, kinh tế giảm sút, do đó ko lo được cho cha mẹ như ý muốn. Cộng thêm việc kinh doanh ko thuận lợi buộc phải anh ko còn vui vẻ, sắp gũi sở hữu thầy u như trước. Anh và thầy u mang một số hiểu lầm, chưa ai kể ra để cùng hiểu nhau. Đến năm thứ ba thời cơ đến, gia đình chúng tôi với một số đổi thay nhất định, có thể lo cho thầy u phải chăng hơn, chia sẻ mang các bạn và các cháu. Nói chung, chồng tôi vô cùng hiếu thảo.

Tôi không được lòng cha mẹ chồng, tìm mọi cách khiến cho ba má vui lòng bằng nhiều bí quyết nhưng ông bà không đón nhận. Tôi mở lời nói chuyện nhiều lần nhưng mẹ chồng ko muốn, thật sự tôi rất tủi thân. Một thời gian dài tôi tự suy diễn, tự trách bản thân đã khiến điều gì sai để tía má không đón nhận mình. Sau ấy tôi biết bà không chấp nhận về bí quyết cư xử của chồng tôi trong công đoạn khó khăn, còn tôi ỷ lại vào ông bà việc săn sóc con cái.

Con 2 tuổi tôi gửi đi học, sợ khiến cho phiền cha mẹ. Cha mẹ giúp trông con, tôi vô cùng biết ơn, dặn lòng sẽ chăm nom cha mẹ sau này. Hơn nữa chúng tôi chưa bao giờ để tía má nên nghĩ suy về chuyện tiền nong, đi đâu cũng thuê xe để ông bà được an toàn và thoải mái. Tôi đối sở hữu ba má chồng như cha mẹ ruột, với điều chúng tôi không đề cập chuyện và hàn huyên được sở hữu nhau.

Dự định hết dịch chúng tôi sẽ ra ở riêng nhưng chưa kịp thực hiện thì mâu thuẫn bùng nổ. Đêm chồng không ngủ được nên anh ngủ bù ban ngày, bữa cơm chỉ có tôi và cha mẹ, con tôi còn nhỏ phải ăn riêng. Tôi và ông bà cộng ăn nhưng không nói mang nhau câu nào, ông bà ko thích tôi cần tôi vô cùng sợ đến giờ ăn cơm. Tôi kể sở hữu chồng để anh cùng ăn nhưng anh bảo không dậy nổi.

Nhà đẻ tôi mỗi lần quây quần bên mâm cơm êm ấm vô cùng, tôi lại nhớ nhà. Hôm nọ tôi hỏi chuyện mẹ mà má ko trả lời, buồn quá mới hàn ôn cùng chồng. Thế mà anh giận, bảo tôi đừng nói chuyện với anh nữa, cho rằng tôi khiến khó anh. Tôi không với ý gì cả, quá buồn nên muốn kể cùng anh thôi, thế mà anh giận tôi hai tuần.

Tôi nghĩ suy cực kỳ nhiều, thương và cảm thông có các áp lực chồng gặp phải. Anh không chủ động giúp tôi việc nhà, chăm con cái, tôi vẫn nỗ lực làm. Tôi mong anh sở hữu thể tình cảm với tôi hơn, vậy có gì là sai? Tôi cảm thấy anh thật vô tình. Tôi muốn về nhà mà ko đi được, bắt buộc phấn đấu mỗi ngày. Khi nào hết giãn phương pháp xã hội, tôi tính xin phép về sở hữu ba má đẻ thời kì dài. Còn về phần gia đình nhỏ, ví như chồng trân trọng tôi thì sẽ tự tậu ra biện pháp rẻ nhất cho bản thân và gia đình. Cảm ơn các bạn đã lắng nghe.

Web Tâm Sự, Viết Tâm Sự, Trang web tâm sự thầm kín, Diễn đàn tâm sự online, Blog Tâm sự, Tâm sự buồn của tôi, Tâm sự Eva, Góc tâm sự về cuộc sống, Tâm sự cuộc sống vợ chồng, Tâm sự buồn của người vợ, Tâm sự của người vợ cô đơn, Phụ nữ cô đơn trong hôn nhân, Viết tâm sự ở đâu, Web tâm sự online, Những bài viết tâm sự về tình yêu

Bình luận