Mùng 1 Tết

Trong khi mọi người vui vẻ đón chào năm mới. Nhà nhà nô nức đi chơi xuân, cầu mong năm mới bình an. Tôi, một người con với đầy đủ bố mẹ ruột, ông bà, họ hàng cô dì chú bác nhưng cảm giác thật lạnh lẽo. Nhìn những gia đình khác ngập tràn tiếng hò reo, tiếng vui đùa mà tôi thấy ghen tị với họ.

Mẹ tôi là 1 người nóng tính, không hòa hợp với bất kỳ ai trong nhà và dùng những từ ngữ rất mạnh để nói chuyện với người nhà. Mọi cuộc trò chuyện của các thành viên với mẹ thường chỉ đi được đến câu thứ 3.
Bữa tối giao thừa, không biết vì lý do gì mà mẹ tôi trở thành một người phụ nữ đáng sợ. Mẹ tôi thét vào mặt bất kỳ ai nói chuyện vs bà. Bố tôi cũng chả phải ngoại lệ.

Bố tôi: Cái này để thắp hương ngoài sân à?
Mẹ tôi: Sao phải hỏi câu đấy. Năm nào cũng làm mà không biết à. Sao bố con nhà m n.g.u thế. Tại sao tao nói mãi mà không hiểu thế.
Sáng mùng 1, bố con tôi chuẩn bị đi sang nhà ông bà nội…
Tôi: mẹ không đi thăm ông à? Mấy năm mẹ ko đi r đó. (tôi thầm nghĩ: ông bà tôi đã có tuổi, cộng thêm bệnh nền tôi cũng kb liệu còn đc ăn chục cái tết với ông bà không?)
Mẹ tôi: Không….(ngồi nghĩ tầm vài phút) sao tao phải đi? tao hết lòng với người ta mà người ta có coi tao ra cái gì không?

Nói đến đây tôi không biết phải nói thêm câu nào.
Tôi thấy chạnh lòng, thương thay cho những con người sống cùng 1 mái nhà, có quan hệ ràng buộc cả về mâu mủ và pháp lý nhưng có những suy nghĩ và hành động với nhau còn lạnh lẽo hơn người dưng, thậm chí có chút giống như kẻ thù….
Lướt facebook, ig càng làm lòng tôi cảm thấy lạnh lẽo trong ngày đầu năm mới….trong khi bạn bè ai cũng khoe ảnh đoàn tụ gia đình, khoe mâm cơm ngày tết, khoe sự ấm cúng…cái mà tôi chưa bao giờ được nếm trải.
Chiều mùng 1 trong cuộc nói chuyện điện thoại chúc mừng năm mới với người dì thân thiết ở xa (mẹ tôi lấy chồng xa nhà)
Mẹ tôi: nó thích ở nhà dì hơn, nó ở với dì vui vẻ, mát tính. Ở vs mẹ nó thấy mẹ khó tính như ma nó không thích.
Đáng buồn tôi lại phải nghe hết những điều đó.  Một ngày đầu năm mới tuyệt vời đến nỗi mỗi lần nhớ lại tôi đều thấy khiếp sợ.
Năm nào tôi cũng chỉ mong tết qua thật nhanh, thật bận rộn với công việc, học tập để tôi không quá bận tâm vào những điều đó. Nhưng sự thật là năm nào cũng vậy. Chưa có cái tết nào không đẫm nước mắt, chưa có cái tết nào mà không tràn ngập những lời than vãn, mắng nhiếc, chửi rủa của mẹ tôi. Dĩ nhiên mẹ tôi ko cho rằng đấy là những điều tôi nói mà chỉ nghĩ đó là lời góp ý nhẹ nhàng. Nhưng tôi khiếp sợ những lời góp ý đó. Tôi cảm thấy không thể thở nổi…

1 bình luận về “Mùng 1 Tết”
  1. Tớ nghĩ chuyện M1 tết gia đình không được hòa hợp không phải là câu chuyện của riêng ai, cũng có gia đình ấm êm vui vẻ như bạn nói, mặt khác cũng có gia đình như chính mình với bạn. Do đó ở đây ta cần phải nhìn nhận 2 chiều, tại sao mẹ bạn lại như thế? và phận làm con như chúng ta, cần thay đổi như thế nào cho phù hợp? Như mình, hôm vừa rồi cũng ngay m1 nhà to tiếng, mẹ mình định không lên thăm bà ngoại, thì mình có nói nhẹ nhàng, kìa mẹ, bà đag mong mẹ lên thăm mà mẹ lâu thế ạ? Rồi qua giao thừa mình có nói khéo, năm nay mâm cỗ dâng lên ông bà đẹp thế này chắc chắn ra năm có lộc lắm đây, ý khen mẹ làm cỗ đẹp, trông nét mặt mẹ mình phấn khởi hẳn,… Mẹ mình cũng là 1 người khá nóng tính, tuy nhiên tùy từng hoàn cành mình sẽ dành cho mẹ những lời nhẹ nhàng, tinh tế hoặc đá khéo câu chuyện để dung hòa 2 bên, chúc bạn năm mới vạn sự như ý.

    Trả lời

Bình luận