Một ngày của mẹ bỉm mùa dịch

Mình là một bà mẹ bỉm sữa cộng nội trợ toàn thời gian. Ngày mới của mình bắt đầu khá thất thường bởi phụ thuộc rất lớn vào anh ku con 6 month của mình. Có những ngày mình dậy từ 5h30 sáng bởi anh ku đi ngủ sớm vào tối hôm trước hoặc có thể là 8h sáng bởi đêm trước hoàng thượng nhí ngủ không ngon. Sau một loạt công tác vệ sinh cá nhân, mình tiến hành nhiệm vụ của bà mẹ bỉm là cho anh ku đi ị đùn.

Thật may mắn, anh ku đã biết hợp tác đi ị vào sáng sớm khi mẹ cởi bỉm để xi lúc anh được gần bốn tháng tuổi. Anh ku sẽ được thả bỉm, mặc quần không để giữ cho chim luôn đẹp. Hậu quả thường thấy là những trận đái vô tổ chức của anh, anh sẽ tè tự do sau 10 – 15 phút mẹ xi, vậy nên lúc nào hai mẹ con cũng có mùi amoniac nồng độ nhẹ đặc trưng. Thường mình sẽ có sẵn đồ để nấu nhanh món ăn sáng cho 2 vợ chồng khi là mì tôm, khi là bánh mì kẹp trứng, cơm rang, bún…, anh nhớn nhà mình thường sẽ ăn bánh mì ngọt và uống sữa cho bữa sáng. Kể ra thì nhanh vậy chứ khi kết thúc xong mục ăn sáng cũng gần 9h. Mình nhanh chóng chuẩn bị vài đồ cho bữa trưa thì cỡ 9h30 là anh bé lại buồn ngủ.

Thói quen của ku cậu là ngủ võng bởi từ nhỏ cậu đã ghê gớm. Hai mẹ con nằm vật với nhau, con nằm bú trên người mẹ còn con mẹ thì một chân đu võng, một tay ôm con, một tay vỗ hết vai lại đến mông của cụ con, miệng thì hát hết list danh sách những bài hát ru quen thuộc. Khi nào mà mẹ bận chưa kịp hát thì hắn sẽ ra hiệu bằng bài hát riêng của hắn. Các bạn cứ tưởng tượng ngày vài lượt sáng, trưa, chiều, tối cứ đầy đủ thủ tục như vậy hắn mới ngủ là mình hết nguyên ngày còn đâu.

Công việc nội trợ của mình lại tiếp tục với bữa cơm trưa vào cỡ 10h30 sau khi anh ku dậy và bàn giao cho bà nội. Mình nấu vội vài món để kịp bón bột cho ku lúc 11h20. Nói là bón nhưng thực ra là đánh vật bởi ku cậu không hợp tác. Để mình tả cho bạn nghe về không khí náo nhiệt khi cho cậu nhóc ăn. Mẹ ngồi bón từng thìa bột loãng, bố ngồi gõ hộp để phân tán sự chú ý, ăn được một tẹo là đến hồi khóc, gào, mím mồm rồi mẹ lại vừa bón, vừa hát, vừa làm trò cho em ăn chả sợ em đói. Bữa trưa của mình thường kết thúc vào lúc 12h15, kế tiếp mình cho ku con đi tắm táp sạch sẽ để cu cậu đi ngủ.

Giấc ngủ trưa của cậu lại lặp lại hoạt động bú, hát ru, vỗ… Mình sẽ tranh thủ viết về một chủ đề nào thoáng qua trong đầu lúc cho cậu ngủ, vậy nên mình sẽ ko được ngủ trưa. Sau khi nấu xong bữa tối mình sẽ đi tắm trong lúc ku cậu nằm ngủ hoặc đi chơi cùng bà nội. Hai mẹ con lại đánh vật để ăn bột vào tầm 7h tối trong lúc anh lớn ngồi xúc cơm ăn trước.

Hai vợ chồng mình sẽ ăn cơm và kết thúc bữa tối vào cỡ gần 8h tối. Anh chồng làm nhiệm vụ rửa bát trong khi bà nội trông ku còn mẹ đi giặt quần áo. Khoảng gần 9h đêm, anh ku bắt đầu đi ngủ, mình lại làm công tác ru nhưng buổi tối anh vật hơn, để đưa anh vào giấc ngủ có khi mất cả nửa tiếng. Hai mẹ con nằm đu võng cho đến khi anh cả nằm ngủ ổn định vào cỡ 10h15 hai mẹ con mới bế nhau lên nằm giường.

Sau khi lên giường, cu cậu thường sẽ kêu đòi mẹ cho bú để ngủ nhưng không bao giờ cậu ngủ luôn cả mà sẽ cứ lặp lại chuỗi kêu, bú, ngủ, kêu, bú, ngủ cho đến cỡ 11h đêm thì hắn ngủ say hắn. Đêm nào cũng vậy, mình sẽ chỉ được ngủ lúc hơn 11h30. Chưa kể 3-4 lần mẹ vừa ngủ vừa cho bú giữa đêm đến sáng nữa. He. Bạn thấy sao? Mẹ bỉm nhàn nhỉ.

Tác giả: Thùy Dung

Web Tâm Sự, Viết Tâm Sự, Trang web tâm sự thầm kín, Diễn đàn tâm sự online, Blog Tâm sự, Tâm sự buồn của tôi, Tâm sự Eva, Góc tâm sự về cuộc sống, Tâm sự cuộc sống vợ chồng, Tâm sự buồn của người vợ, Tâm sự của người vợ cô đơn, Phụ nữ cô đơn trong hôn nhân, Viết tâm sự ở đâu, Web tâm sự online, Những bài viết tâm sự về tình yêu

Bình luận