Hà Nội những ngày thu tháng 10

Nắng vẫn vàng ruộm nhưng dường như đã dịu dàng hơn, làn gió lướt qua kẽ lá xào xạc đưa hương hoa sữa nồng nàn từng con phố.

Đó thu tháng 10 Hà Nội là phải thế đó! Người ta sẽ viết về thu bằng những buổi tản mạn đạp xe dạo một vòng hồ Tây hóng gió hay đi bộ dưới những tán cây hoa sữa thơm nồng. Còn tôi, tôi chợt nhận ra thu qua góc ban công bé tí chỉ vẻn vẹn 3m2, lại còn rào kín lưới an toàn trước mặt vì sợ trẻ con nghịch ngợm trèo lên. Nhẹ nhàng tập vài động tác hít thở, tôi nạp căng lồng ngực mình không khí của một sớm mùa thu mát rượi lúc 6h30 sáng (vì tôi ít khi nào có thể dậy sớm hơn). Lòng tôi thầm nghĩ: tầm này mà không được lượn xe vòng vòng cảm nhận phố phường mùa thu thì thật là có lỗi với thời tiết quá.!… Nào stop! Hôm nay chưa phải là Chủ nhật, sáng thứ 7 tôi vẫn phải đi làm cơ mà.

Cứ miên man nghĩ ngợi thế mà sắp muộn giờ lúc nào không hay. Thế là lại vội vã như mọi ngày. Cái bệnh văn chương là thế, nhiều khi trong người cứ bị đầy một bồ câu chữ, tâm trí cứ tự nhiên suy tư lẩn thẩn, đến lúc nhận ra thì “quay xe” cái roẹt về hiện tại, chợt nhớ ra “nhà còn bao việc”. Mặc liền một chiếc váy hoa màu xanh cỏ úa và xỏ vội một đôi loafer đã mòn gót để ngay cửa nhà cho khỏi suy nghĩ kỳ công, thế là xong một combo vừa nhanh gọn, vừa tươm tất cho ngày thứ 7 lười biếng, lại còn cực hợp với không khí mùa thu. Okela, ta tự tin lên đường!

Đường đến chỗ làm không còn tắc như mọi ngày trong tuần, nhìn dòng người di chuyển cũng phần nào bình tĩnh hơn, tôi hít mạnh một hơi gió se se, cảm nhận những vạt nắng dịu dàng, tươi tắn đúng độ “thu chín” khiến đôi má hây hây như những trái lựu chín đỏ hồng. Cái mùa này thật lạ, tuy chưa lạnh thấu tâm can như mùa đông nhưng cũng đủ để con người ta trầm lắng lại, cảm giác man mác một nỗi lòng khó tả. Có lẽ giữa Hà Nội tấp nập, xô bồ cần có một mùa đẹp như mùa thu để lòng người chậm lại trước những thanh âm vội vã ngoài kia.

Tôi đã lâu không dành vài phút yên ả để nhận rõ những cảm xúc khi mùa sang như thế này. Có lẽ vì 365 ngày trong năm đều là ngày làm mẹ, làm vợ và mùa nào cũng không còn quan trọng bằng cậu bé hơn 2 tuổi như nắng thu ấm áp trong tim tôi. Rồi sẽ có ngày tôi thảnh thơi mặc chiếc váy hoa xinh xẻo ấy nhưng là xỏ một đôi giày cao gót điệu đà – thứ mà đã lâu nằm im lìm trong kệ tủ.

Tôi sẽ kiếm một góc ban công rộng hơn cái ban công nhà tôi để lặng lẽ đọc một cuốn sách lãng mạn nào đấy, chậm rãi ngắm mùa ngang qua phố trong khi thưởng thức tách cafe thơm đậm đà. Thu đối với tôi luôn là mùa đẹp nhất trong năm, dù đôi khi bạn chưa kịp cảm nhận hết thì nó đã đi qua, để lại bao nhung nhớ. Bạn cũng có một mùa để yêu thương và nhung nhớ chứ?

“Hôm nay em mặc một chiếc váy rất đẹp

Đi trên đôi giày mòn gót anh đã tặng…”

Câu hát ấy bất giác vang lên trong tâm trí tôi.

Web Tâm Sự, Viết Tâm Sự, Trang web tâm sự thầm kín, Diễn đàn tâm sự online, Blog Tâm sự, Tâm sự buồn của tôi, Tâm sự Eva, Góc tâm sự về cuộc sống, Tâm sự cuộc sống vợ chồng, Tâm sự buồn của người vợ, Tâm sự của người vợ cô đơn, Phụ nữ cô đơn trong hôn nhân, Viết tâm sự ở đâu, Web tâm sự online, Những bài viết tâm sự về tình yêu

Bình luận