Giúp người khiến tôi rước bực vào thân

Nay nghe được câu đại ý là giúp người cũng phải mang trí huệ, giá tôi nghe được câu này sớm hơn đã ko rơi vào hoàn cảnh thất vọng và tức tối như này.

Tôi góp vốn cộng với 1 người anh tậu hai mảnh đất, đồng thời cũng với vay giúp anh 100 triệu đồng. Anh nhắc tầm 2 tháng sẽ trả, tôi là công chức nên vay tín chấp dễ dàng hơn. Trước tình cảm của tôi và gia đình anh khá tốt, anh lại hứa hẹn cứng cáp hai tháng sẽ trả buộc phải tôi giúp, khi ấy là tầm tháng 10 năm 2018. Đến hẹn, anh nhắc chưa thể trả được, từ từ sẽ gửi. Sau khi tôi hỏi người quen thì biết anh mới khiến cho nhà trên đất sắm chung của hai anh em, vậy mà anh chẳng nhắc tiếng nào mang tôi. Qua chuyện đó tôi nghĩ anh ko đáng tin phải kể anh nhanh bán miếng đất chung mà anh chưa làm nhà.

Lần lữa mãi rồi anh cũng bán. Qua người quen, tôi biết ví như không nhờ người đấy nhắc thì anh ko chịu gửi lại phần tiền tôi đầu tư. Sau đó, anh gửi đúng nửa tiền bán miếng đất, còn tiền tôi vay hộ anh tuyệt nhiên không đề cập đến. Tôi hỏi thì anh bảo đã lấy tiền đấy đi chọn đất khác rồi. Tôi bực ko thể tả, trách anh sao ko kể gì, anh bảo ấy là tiền tài anh, muốn khiến gì anh làm.

Tôi không lặng tâm, cũng thấy không một thể trường hợp tháng nào anh cũng trả gốc lãi cho mình. Anh sở hữu phổ biến miếng đất, phải thế chấp mà vay ngân hàng rồi tự vay tự trả. Thế nhưng anh lần lữa, viện ra đa dạng lý do như con ốm, sau khi bán cà phê sẽ trả, đang làm cho sổ đỏ, đang khiến thủ tục… Gần đây, thái độ của gia đình anh có tôi cũng ko còn thấp nữa, tôi kể anh gắt gao hơn. Từ khi đó anh cũng ko thèm nghe điện thoại và giải đáp tin nhắn của tôi nữa.

Tôi rất bực, nhờ em anh đề cập anh nghe điện thoại. Tôi nghĩ ngay từ đầu anh đã ko muốn trả sau 2 tháng vay như đã hẹn. Giờ là 3 năm anh nhờ tôi vay, anh cứ trả gốc lãi hàng tháng như thế để mang vốn tái đầu tư (khoản vay này tôi vay 5 năm). Sao anh ko tự vay rồi tự trả, việc vay giùm chỉ là tôi giúp anh khi bắt buộc kíp thôi bởi chẳng một thể chút nào, ảnh hưởng đến kế hoạch cá nhân của tôi.

Điều tôi thấy bội bạc nhất là đứa em cũng bênh vực anh mà trách ngược tôi, bảo với bao nhiêu đâu, để anh từ từ trả, anh vẫn trả gốc lãi toàn bộ mà. Từ khi tôi nhắc chuyện có em gái anh xong là anh cũng dừng trả gốc lãi, trách tôi là trí thức mà kể nhiều, bảo tôi hết tình nghĩa. Em gái anh còn bảo hai tuần nữa sẽ cho anh trai vay để gửi tôi trả ngân hàng. Sau hai tuần thì cô em lại bảo mang gì thì nhắn tin cho anh, đừng nhắn cho cô đó nữa. Tôi mang nói cô đấy trả nợ đâu, chỉ là anh mình làm sai thì phải khuyên lơn chứ không buộc phải hùa theo anh mà không phân biệt đúng sai như vậy.

Cô đấy còn “lên lớp” cho tôi: “Con người ai cũng thích tiền và thèm tiền, mày đã dám giúp họ thì bắt buộc hài lòng thôi”. Trước giờ tôi nghĩ con người ai cũng có ngừng đạo đức của mình, ko buộc phải cứ thích tiền và thèm tiền thì việc gì cũng có thể làm. Người ta đã giúp đỡ anh mình nhưng mà nhận được lời nói: “Ngu, ai bảo cho mượn thì chịu, kể nhiều khiến gì”. Trước giờ tôi vẫn quan niệm sống tốt, không làm phiền người khác, nói gì tới chuyện bạc tình với người đã giúp đỡ gia đình mình vậy. Sau này tôi mới biết anh bán đất xong không trả nhà băng như đã hẹn với tôi là để sắm đất của cô em này (miếng đất nhỏ, khó bán, cô em này buộc phải tiền gấp để khiến cho nhà).

Cô đấy còn coi thường số tiền tôi cho anh mình mượn nhưng lại ko dám bỏ ra cho anh mượn để trả tôi. Điều mình rút ra kinh nghiệm cho bản thân:

Chỉ lúc nào đụng chạm đến quyền lợi cá nhân, bạn mới thấy được khuân mặt của người khác. Bình thường ai cũng tốt, khí chất chan chứa trên mạng xã hội.

Chỉ giúp đỡ người thân (ba mẹ, anh em ruột), trường hợp giúp người quen thì chỉ giúp số tiền nhỏ (vài ba triệu), hoặc đem tiền đi quyên góp từ thiện. Giúp đỡ những ví như như tôi vừa vướng bắt buộc chỉ mang bực vào người.

Trường hợp này trường hợp ăn đề cập tử tế, chắc tôi cũng chẳng phiền mà để họ từ từ trả. Bằng chứng là tôi đã để từ 2 tháng tới hơn 2 năm mới làm gắt, vì tôi tiếc đoạn tình cảm của mình và gia đình anh, nhưng có lẽ tôi đã lầm.

Xin san sẻ câu chuyện của tôi, hy vọng các bạn rút ra bài học cho bản thân. Qua chuyện này, tôi thấy mình như tấm chiếu mới, không nghĩ có ngày sẽ gặp các người trên. Chắc trước giờ tôi toàn gặp những người tốt, người lo nghĩ cho tôi phải mới cảm thấy thất vọng và bội bạc trong ví như này.

Web Tâm Sự, Viết Tâm Sự, Trang web tâm sự thầm kín, Diễn đàn tâm sự online, Blog Tâm sự, Tâm sự buồn của tôi, Tâm sự Eva, Góc tâm sự về cuộc sống, Tâm sự cuộc sống vợ chồng, Tâm sự buồn của người vợ, Tâm sự của người vợ cô đơn, Phụ nữ cô đơn trong hôn nhân, Viết tâm sự ở đâu, Web tâm sự online, Những bài viết tâm sự về tình yêu

Bình luận