Gia Đình

Xin chào mọi người, Năm nay tôi tròn 20 tuổi rồi. Đang học đại học năm 2. Không biết các bạn đi học hay đi làm xa gia đình thì có nhớ nhà không ha?? Còn tôi thì nhớ lắm. Tôi được nghỉ 1 tháng thì về nhà với gia đình, nấu cơm, dọn dẹp nhà cửa cho ba mẹ. Nhưng thời gian trôi qua nhanh thật, đã hết 1 tháng và tôi phải quay lại Sài Gòn để tiếp tục việc học. Các bạn biết không, tôi đã khóc 2 ngày rồi vì nhớ ba mẹ, nhớ anh em ở nhà lắm. Không hiểu sao cứ nghĩ về bố mẹ cực khổ đi làm thuê làm mướn ở nhà tôi lại rơi nước mắt, lúc đó trong đầu tôi chỉ nghĩ là sẽ nghỉ học để đi làm phụ giúp bố mẹ, nhưng mà sau khi khóc xong tôi bình tĩnh trở lại thì lại nghĩ bản thân đã học sắp xong rồi mà giờ bỏ thì phí đi bao công sức, tiền bạc của bố mẹ, chưa kể làm bố mẹ buồn và thất vọng nữa.

Kể cho mọi người nghe, Xưa tôi học cấp 2, cấp 3 đồ á. Ăn rồi bị ba mẹ, bà nội chửi, rồi nói những lời gây tổn thương đến với tôi. Lúc đó tôi chỉ nghĩ trong đầu là học nhanh cho xong cấp 3 rồi cuốn gói lên Đại Học lên Sài Gòn cho khuất mắt, Cho hết bị chửi, thích làm gì thì làm không ai cấm cản, thoải mái tự do. Nhưng đến khi giấc mơ được đi ra khỏi căn nhà đó thì đâu biết được khi 1 mình ra ngoài xã hội bao nhiêu thứ phải suy nghĩ. Nào là tiền ăn phải chi tiêu làm sao để cho hợp lý và tiết kiệm, tiền phòng nữa, nhiều chi phí phát sinh. Ở nhà có bao giờ tôi phải nghĩ đến mấy việc này đâu cơ chứ. Chưa kể giao lưu xã hôi như nào ( Để khi nào tôi rảnh tôi tâm sự cho mọi người nghe về các bạn cùng phòng của tôi, đến bây giờ tôi còn không biết tôi sai hay đúng cơ).

Bản thân tôi bây giờ chỉ muốn ở bên bố mẹ, nhiều khi nhớ lại những khoảng khắc tôi cãi, khó chịu với bố mẹ tôi cảm thấy ân hận và tự trách móc bản thân. Mặc dù bố mẹ mình hay nói nhiều nhưng đều muốn tốt cho con thôi chứ chả có ác ý gì, những lần bố mẹ nói những câu gây tổn thương đối với tôi thì tôi chả nhớ gì, chỉ buồn 1 2 ngày gì đó thôi. Bố mẹ thương mình lắm. Khi mình về mẹ luôn dành những điều tốt đẹp đến với tôi, biết tôi thích ăn sầu riêng nên đã mua cho tôi nguyên một quả vì biết trên sg sầu riêng đắt nên con không dám ăn, mua hết món này, làm gà, vịt đồ cho tôi ăn thỏa thích nữa cơ. Bố tôi thì ít nói, ít khi tâm sự với tôi lắm, nhưng bố tôi luôn dành những gì tốt nhất cho tôi, bởi vì tôi là con gái rượu của bố mà. Ngày xưa tôi đi làm đến 11h khuya mới về. Bố tôi bảo đừng làm nữa vì sợ tôi khổ, lúc gần đến tết tôi đã được nghỉ học nhưng còn đi làm thì bố tôi bảo nghỉ làm đi về bố cho tiền. Tôi thương bố mẹ tôi lắm.

Bình luận