Em chờ đợi lời tỏ bày từ trái tim anh

Những ngày không gặp anh tôi nhớ anh da diết. Nỗi nhớ cứ lớn dần, lớn dần cho tới một ngày tôi nhận ra trái tim mình đã bị anh ngự trị. Như bao người con gái khác, tôi muốn dành cho anh cái quyền được nói 3 từ thiêng liêng đó bắt buộc tôi ngồi yên ổn và đợi. Nhưng anh đã ko khiến cho như thế. Tôi chờ, chờ trong vô vọng.

Nhiều người bảo tôi: “Cậu kiêu quá!”. Thì đành vậy, tôi im yên không phản đối. Nhưng chẳng phải người ta vẫn bảo bắt buộc thành thật có ái tình là gì? Vậy sao tôi bắt buộc mệnh chung phục trước các người mà tôi chỉ coi là anh, là bạn, là em? Cứ thế, tuổi sinh viên tươi đẹp trôi qua, ra trường tôi vẫn như dòng giày chân trái chưa sắm được mẫu giày chân phải để thành đôi.

Rồi điều gì tới cũng đã đến. Tôi gặp anh tại 1 Gallery nơi tôi làm việc. Cao, gầy cộng thêm khuôn mặt ko đẹp tí nào của anh đã chẳng gây cho tôi 1 chút cảm tình. Nhưng anh thật thấp (điều này phải thật lâu sau các ngày khiến cho việc cùng anh tôi mới miễn cưỡng công nhận). Anh tỏ ra ưa chuộng tới tôi trong hầu hết toàn bộ thứ, bên cạnh đó tôi lại bất cần. Anh có thiện ý đưa tôi về, tôi từ chối. Cứ thế, tôi hững hờ trước mọi các tình cảm thật tâm của anh. Rồi tôi chuyển chỗ làm, anh khóc…

Ngày đầu tiên ở chỗ khiến mới, bước chân ra cổng thấy anh đã đứng ấy tự bao giờ. Ngồi sau lưng anh, tôi thấy lòng vui vui, kiêu hãnh… Và rồi bẵng đi cả tháng anh không đến cũng không gọi điện. “Anh đi đâu thế nhỉ?”, tôi tự hỏi. Nhớ anh quá tôi quay số. Nghe tiếng anh từ đầu dây bên kia vọng lại: “Em nhớ anh à?”. Tôi vội đáp: “Còn lâu”…

Thời gian lại im bình trôi đi cho đến lúc tôi bị đuổi việc. Những giọt nước mắt sốt dẻo cứ lăn tràn trên khuôn mặt tôi. Nghe tiếng tôi nức nở trong điện thoại anh đã bỏ cả công tác chạy đi tìm. Lúc ấy tôi đã mong sở hữu anh biết nhịn nhường nào chỉ để được gục đầu vào vai anh khóc cho thỏa. Thế mà khi anh tới mắt tôi lại ráo hoảnh. “Em ko sao đâu”, tôi vội đáp lúc anh hỏi. Anh đi rồi, còn một mình, tôi lại khóc.

Những ngày ko gặp anh tôi nhớ anh da diết. Nỗi nhớ cứ lớn dần, lớn dần cho đến một ngày tôi nhận ra trái tim mình đã bị anh ngự trị. Như bao người con gái khác, tôi muốn dành cho anh loại quyền được nhắc 3 từ linh nghiệm đấy phải tôi ngồi im và đợi. Nhưng anh đã ko khiến cho như thế. Tôi đã chờ, chờ trong vô vọng. Valentine anh ko đến. Ngày từng ngày lại trôi đi vô nghĩa. Trái tim nhỏ bé, vô tư của tôi giờ đã với 1 vết thương. Ngày đi làm, tối về vùi đầu vào trong chăn, tôi khóc. Bạn bè bảo: “Quên hắn đi”. Tôi gật…

Chuông báo tin nhắn vang lên. Tôi mở máy. Sender: 098876… Mắt tôi nhòa lệ. Một lần nữa trái tim tôi lại thổn thức. Anh viết: “Em khỏe không? Anh đã siêu yêu em. Đó là sự thật. Và anh biết em ko yêu anh thật lòng… Anh biết em ghét anh. Nhưng anh cũng ghét bản thân anh như chính em ghét anh vậy. Anh đã không dám chiến đấu vì người mình thương…”. Nước mắt lại từ từ lăn xuống má, xuống cổ tôi. Cứ thế, tôi ngồi cho đến sáng rồi đi khiến sở hữu đôi mắt sưng mọng.

Bây giờ ngày ngày tôi vẫn đi làm. Anh cũng thế, tôi biết. Tôi cũng biết anh chỉ đang ở ngay bên kia bờ Hồ thôi, còn tôi ở bên này. Rất sắp mà rất xa. Giữa phố phường.

Web Tâm Sự, Viết Tâm Sự, Trang web tâm sự thầm kín, Diễn đàn tâm sự online, Blog Tâm sự, Tâm sự buồn của tôi, Tâm sự Eva, Góc tâm sự về cuộc sống, Tâm sự cuộc sống vợ chồng, Tâm sự buồn của người vợ, Tâm sự của người vợ cô đơn, Phụ nữ cô đơn trong hôn nhân, Viết tâm sự ở đâu, Web tâm sự online, Những bài viết tâm sự về tình yêu

Bình luận