Em chỉ muốn kể chuyện của mình thôi ạ. Mọi người không cần trả lời cũng được

      Em cảm thấy ba mẹ không hiểu cho em.

      Vừa  xong đợt thi giữa kì 2, môn Văn của em được 8.75 điểm và cao nhất lớp. Nhưng khi em hớn hở về nhà khoe ba mẹ thì mẹ em lại nói ” Chỉ có 8.75 điểm thôi hả ? “. Khi đó em bị hụt hẫng trước câu nói của mẹ. Em không biết nên trả lời như thế nào nên em đã đánh sang việc khác để về phòng. Đề thi vừa rồi khá khó mà em lại viết được khá nhiều. Khi nhận điểm thi em vui mừng muốn nhanh chóng báo cho gia đình nhưng nhận lại em chỉ có được câu nói phũ phàng của mẹ.

  Ở nhà em còn có nhiệm vụ khác là giúp cho em gái của em học. Ba mẹ nói với em khi giảng cho em ấy thì phải nói nhẹ nhàng, từ tốn thôi nhưng còn phải giảng làm sao cho em hiểu. Em hiểu điều đó. Nhưng mọi người có thấy rất hiếm khi có giáo viên nào mà chỉ dạy một cách đang hoàng lại còn không la học sinh. Khi dạy cho em ấy, em chỉ là hơi lớn tiếng nhưng ba mẹ lại nói rằng em đã quá đáng với em ấy. Rồi họ la mắng em, nói em không biết thương em gái. Trong khi những lúc họ dạy cho em ấy họ cũng la mắng nhưng em thì không được làm vậy. Có lúc em còn phải học bài để ôn thi, ba mẹ kêu em chỉ bài cho em gái. Em nói với họ rằng sau khi em ôn xong thì em sẽ chỉ. Nhưng ba lại la em, nói em không biết lo cho em gái.

   Ba mẹ nói với em rằng sẽ cho em học ngành mà em muốn đi học đến lúc em chán thì thôi, ba mẹ không tạo áp lực. Nhưng thỉnh thoảng họ lại cãi nhau về tiền bạc. Cứ mỗi lần như vậy ba lại đòi cho em nghỉ học, tự kiếm việc làm rồi kiếm tiền. Thường mỗi buổi sáng em sẽ không ăn sáng ở nhà mà sẽ mua đồ ăn bên ngoài. Nhưng cả ba và mẹ đều không ai muốn đưa tiền cho em ăn sáng. Người thì nói ” kêu ba mày đưa tiền đi”, người thì ” nói mẹ mày đưa tiền đi ” . Cứ mỗi lần như vậy mẹ nói thì em sẽ dạ thưa, ba nói thì em trả lời rằng mẹ đưa rồi. Mà em lại không có tiền tiêu vặt lẫn tiền tiết kiệm. Nên có khi em sẽ nhịn ăn sáng để làm hài lòng họ. Có lúc em muốn đi làm thêm mà ba mẹ lại không cho, họ nói “cơm ngày 3 bữa đầy đủ sao còn đi làm? “. Em có mắc một căn bệnh thiếu canxi bẩm sinh. Chị họ của em cũng như vậy. Nhưng khác với em, chị ấy được điều trị, được uống thuốc. Còn em cứ thỉnh thoảng lại đau nhức kinh khủng nhưng em lại không dám nói cho ba mẹ nghe. Em sợ ba mẹ lo lắng, cũng sợ tốn tiền. Và cái mà em sợ nhất là ba mẹ cãi nhau. Nên em quyết định không nói gì cả.

Về việc học, em là một đứa không thích đi học nhưng em buộc phải đi học. Không phải ba mẹ ép em hay bắt em phải làm vậy. Mà là chính em muốn vậy. Vì em nghĩ rằng bản thân không làm gì nên việc nên phải dựa vào việc học để kiếm được công việc. Ba mẹ em nói sẽ không gây áp lực cho em nhưng những hành động của họ lại vô tình tạo cho em áp lực vô cùng lớn. Họ luôn hỏi về số điểm của bạn bè em để so sánh, luôn nói rằng con nhà người ta thế này thế kia,…

Em phải làm sao để giải tỏa sự căng thẳng này đây mọi người ?

1 bình luận về “Em chỉ muốn kể chuyện của mình thôi ạ. Mọi người không cần trả lời cũng được”
  1. Thưa bạn, cuộc sống áp lực đối với bạn thật, tại sao nhỉ ? Bạn nên tìm ra nguyên nhân, đó có thể là do ba mẹ bạn chịu áp lực vô cùng lớn. Bạn ơi, bạn còn nhớ khi bạn là đứa trẻ như em bạn không ? Lúc đó không bố mẹ nào là không thương con mình cả, họ cũng nuông chiều bạn chứ. Bạn nên suy nghĩ tích cực, bố mẹ bạn và bạn cũng chịu áp lực vô cùng lớn. Bạn ơi, họ có thể cần suy nghĩ chín chắn của bạn hơn, họ muốn bạn phải gánh vác gia đình một phần nào với họ. Và bạn nên tư duy kiểu khác, hãy lắng nghe, lắng nghe và hoà giải

    Trả lời

Bình luận