Có phải đồng tính là tội không?

Có phải đồng tính là tội không?8 năm… đời người có bao nhiêu cái 8 năm. Em đã dành cả thanh xuân cho tôi. Thời gian 8 năm có lẽ không thể nào làm phai dần tình cảm của chúng tôi, mà ngày càng sâu đậm.

8 năm hạnh phúc, nhưng nó cũng là ngần ấy thời gian sống trong lo âu và sợ hãi khi tìm mọi cách để gia đình không hay biết cũng như trì hoãn rất nhiều lời đám cưới mà gia đình em tìm kiếm cho em.

Em cứ hay hỏi tôi: em không đẹp, em không giàu, em cũng không giỏi giang…. Em chỉ là người bình thường về mọi mặt, sao lại yêu em?. Tôi chỉ trả lời, vì đó là em, nên tôi mới yêu, yêu cái tính nhõng nhẽo, yêu cái cam chịu em dành cho tôi khi tôi nổi nóng, yêu cái bản lĩnh em vì tôi bỏ một công việc đang làm ổn định nhưng xa tôi, để về gần tôi (nhưng ai hỏi đều nói lý do gần nhà, hiii).

Tôi nói với em, cả đời này tôi có em là đủ rồi, không cần ai nữa, tôi cũng không giàu có, giỏi giang nhưng sẽ bên cạnh em, che chở, lo lắng cho em, chỉ để em rơi nước mắt vì hạnh phúc, dù tôi đói, không bao giờ để em đói. Vì… Em yêu tôi, em đã chịu nhiều thiệt thòi hơn những người con gái bình thường, tôi sẽ bù đắp bằng tất cả tôi có trong cuộc đời còn lại dành cho em. Tôi yêu em…

Mà có lẽ, chuyện gì đến cũng đến. Lần này nếu em không lấy chồng, ba mẹ em đòi từ em, nặng hơn là tự tử cho em vừa lòng. Là vì tôi mà em không chịu lấy chồng. Haizzz… Tôi bảo em đừng nghe lời, tôi sẽ cùng em vượt qua. Nhưng, em cố chấp rồi, chấp nhận lấy chồng vì chữ hiếu với ba mẹ.

Ngày em lấy chồng, tôi tất nhiên không đi dự. Cả em và tôi đều đau và khóc rất nhiều.

3 tháng sau đám cưới, điều làm tôi bất ngờ là có chuyện đang xảy ra tại nhà em: em nói với ba mẹ vì lý do không thương nên không quan hệ vợ chồng được; thằng đó không tốt, tính tình không tốt, giả tạo, vô công rỗi nghề…

Và hiện tại, khi tôi đang viết những dòng này thì tôi không thể làm được gì cho em, em không cho tôi đi giải quyết cùng em. Ba mẹ không cho em thôi nó (mặc dù thằng đó đòi thôi em trước vì lý do không cho quan hệ), ba mẹ em đòi qua nhà tôi đốt nhà ở tù cũng được.

Tôi thật sự không hiểu, ba mẹ sinh ra con cái, không phải mong con mình sống vui vẻ và hạnh phúc sau. À, mà vì thiên hạ, miệng đời thiên hạ dèm pha. Tôi tự hỏi bản thân, tôi và em không giết người cướp của, không rượu chè cờ bạc, có công việc ổn định, có địa vị xã hội. Không lẽ, lấy một thằng con trai vô công rỗi nghề, rượu chè có thể đem lại hạnh phúc chỉ vì đơn giản nó là CON TRAI CÒN TÔI KHÔNG PHẢI?!

Tôi cầu mong ba mẹ trên thế gian này, nếu ngay cả ba mẹ còn khinh bỉ con cái mình, bỏ rơi con cái mình. Thì xã hội kia, ai là người cưu mang những người như tôi và em.

Cám ơn các bạn đã đọc.

Web Tâm Sự, Viết Tâm Sự, Trang web tâm sự thầm kín, Diễn đàn tâm sự online, Blog Tâm sự, Tâm sự buồn của tôi, Tâm sự Eva, Góc tâm sự về cuộc sống, Tâm sự cuộc sống vợ chồng, Tâm sự buồn của người vợ, Tâm sự của người vợ cô đơn, Phụ nữ cô đơn trong hôn nhân, Viết tâm sự ở đâu, Web tâm sự online, Những bài viết tâm sự về tình yêu

Bình luận