Bữa cơm nhà – Nhà là nơi để về

Cuộc sống càng hiện đại hoá bao nhiêu thì con người càng trở nên bận rộn. Cha mẹ bận công việc, những người con bận chuyện học hành, bạn bè,…

Con: Con nấu cơm xong rồi, ba sắp đi làm về chưa ạ?
Ba: Con với mẹ cứ ăn trước đi, tí ba về ăn sau.
Con: Vậy con với em và mẹ đợi ba về rồi ăn cùng.
Ba: Ba còn lâu mới về, mẹ con cứ ăn trước đi, không cần đợi ba đâu.
Con: Vâng, vậy ba về sớm nhé.

Việc quây quần bên mâm cơm gia đình mỗi tối dần trở nên hiếm hoi, ngày càng phai nhạt dần. Bữa cơm gia đình từ đó mà ngày càng trở nên quan trọng và ý nghĩa hơn rất nhiều.
Nó là sợi dây gắn kết các thành viên, là những mẩu chuyện của mỗi người trong một ngày dài, là lời khuyên của mẹ, là tiếng cười của bố.

Một bữa cơm đầm ấm không nằm ở có nhiều món ăn ngon, đôi khi chỉ cần bát canh rau muống, đĩa đậu, chút dưa tương, có thể không thịt, không cá, nhưng đầy đủ thành viên trong gia đình. Những giây phút trò chuyện cùng nhau, tận hưởng không khí sum vầy, vậy là đủ rồi.

Những câu chuyện bình dị: Nay con đi học có gì vui không, nay con học mấy tiết thế, chiều ba đi làm mấy giờ về vậy?…

Khi ở nhà, bữa cơm của gia đình là do mẹ mình đảm nhận. Và ba mẹ ngồi đợi anh em mình đi học về. Những ngày cuối tuần, mình nấu cơm và cũng ngồi đợi ba mẹ về, chỉ có điều không phải ngày nào cũng có đủ thành viên.

Còn giờ khi đã trưởng thành rồi, xa gia đình lên thành phố học, làm việc, thi thoảng mới có dịp về. Những bữa cơm cũng chỉ là ăn tạm qua bữa, càng lớn càng khó ăn, không phải là chê đồ ăn mà đơn giản chỉ là không thích đồ ăn ngoài.

Hàng ngày chỉ nhìn ba mẹ và em qua màn hình điện thoại, có lần gọi về đúng lúc gia đình đang ăn cơm, mà lòng khao khát được về ăn 1 bữa cơm mẹ nấu.

Có thể chuyện học hành, áp lực trong công việc làm bản thân mệt mỏi, nhưng mỗi khi cầm chiếc điện thoại gọi về cho gia đình, bao nhiêu mệt mỏi từ cuộc sống dường như tan biến hết, chỉ còn lại tiếng cười. Mình biết ba mẹ rất lo cho mình, nên mình phải luôn tươi cười để ở nhà luôn yên tâm.

Ngày trước cứ mỗi lần mình gọi điện là cuối tuần này mình về, là sáng hôm đó mẹ mình dậy đi chợ sớm, mua đồ ăn về và nấu những món mà mình thích ăn nhất.

Đó chính là động lực cho bản thân mình dù có xa gia đình, nhưng vẫn luôn cố gắng vượt qua khó khăn trong cuộc sống. Đối với mình món ăn ngon là do gia vị, bởi cái tình thương của người nấu, biết bao nhiều tình thương yêu của mẹ, của ba gửi tặng vào mâm cơm.

Dù cuộc sống này có mệt mỏi, có áp lực thì hãy luôn nhớ rằng đằng sau chúng ta vẫn luôn có 1 nơi để về, đó là mái ấm thân thương, là mâm cơm chan chứa tình cảm của gia đình, cơm ngon nhất vẫn là cơm mẹ nấu.

Web Tâm Sự, Viết Tâm Sự, Trang web tâm sự thầm kín, Diễn đàn tâm sự online, Blog Tâm sự, Tâm sự buồn của tôi, Tâm sự Eva, Góc tâm sự về cuộc sống, Tâm sự cuộc sống vợ chồng, Tâm sự buồn của người vợ, Tâm sự của người vợ cô đơn, Phụ nữ cô đơn trong hôn nhân, Viết tâm sự ở đâu, Web tâm sự online, Những bài viết tâm sự về tình yêu

Bình luận