Bỏ qua

Hôm qua mình và a kết thúc cuộc nói chuyện k đk vui vẻ. Mình chỉ đang trêu a, lặp lại cái cách a giận dỗi mình hồi trk. Rồi a khó chịu, a ns mình nhớ lâu thù dai, rồi a nói “e chỉ toàn nhớ những cái ng khác sai, còn e chẳng bh nhớ lỗi sai của e cả”. Rồi a nói mình vô lý, “e ngang như cua vậy. A k thèm nc vs e nữa”. Mình cũng ns k thèm.nc v

s a nữa, r tắt cuộc gọi.

Mình kb a có suy nghĩ gì k, nhưng mình thì suy nghĩ nhiều, lúc a bắt lỗi mình, mình đâu có để bụng đâu, giờ a lại nói vậy. A nói e có bh thay đổi đâu, vậy thì a sẽ thay đổi theo e vậy. Nhưng sự tức giận đó có phải là giới hạn của việc a chịu đựng mình k, liệu a có chịu đựng mình thêm đk k trong suốt những năm tiếp theo khi chúng mình chung nhà.

Hnay m k thèm nt cho a, 10h30 tối a chủ động alo, bọn mình nc như hqua chẳng có gì xảy ra. Là bỏ qua mọi chuyện để ở cạnh nhau, là lại 1 lần nữa a phải bỏ qua tính cách của bản thân để nương theo mình, hay chúng mình cứ bỏ quá những sự bất đồng đó đi để đỡ khỏi tiếp tục tranh cãi?

Mình và a lại nc bt, những câu chuyện thường nhật, nhưng trong lòng mình vẫn có gì đó khúc mắc, nhưng chẳng dám nói với a.

Web Tâm Sự, Viết Tâm Sự, Trang web tâm sự thầm kín, Diễn đàn tâm sự online, Blog Tâm sự, Tâm sự buồn của tôi, Tâm sự Eva, Góc tâm sự về cuộc sống, Tâm sự cuộc sống vợ chồng, Tâm sự buồn của người vợ, Tâm sự của người vợ cô đơn, Phụ nữ cô đơn trong hôn nhân, Viết tâm sự ở đâu, Web tâm sự online, Những bài viết tâm sự về tình yêu

Bình luận