Biết anh chỉ buông lơi mà tôi vẫn không ngừng yêu

Tôi đã có những giây khắc rất vui vẻ bên anh nhưng tới gần cuối thì hầu hết trang bị tan vỡ.

Đang cười kể vui vẻ thì chuông reo, cuộc gọi đến từ “Em” ở máy anh, anh nhanh tay tắt phụt, với lẽ muốn vờ như máy bận. Lúc ấy tôi cứng họng, vẫn biết mình chỉ là một trong muôn vàn các bóng hồng đi tạ thế anh nhưng sao tim thắt lại, lỡ mất 1 nhịp thở rồi. Câu chuyện bỗng khựng lại, tôi phấn đấu ầm ừ để tiếp tục 1 phương pháp thật tự nhiên. Rồi chuyện vẫn được kể ra nhưng bên trong tôi đâu còn vui vẻ nữa.

Thật nực cười, chẳng có lý do gì để trách anh cả, ngay từ đầu tôi đã biết tính chất mối quan hệ này là như thế nào rồi mà, chẳng là gì của nhau, chỉ là đi chơi thì vui, hãn hữu gặp nhau dăm ba câu chuyện, đôi lúc chạm nhẹ đôi môi, vậy thôi, chưa bao giờ hơn thế.

Tôi biết mình không thể thả trôi dù cực kỳ yêu anh, yêu vô cùng. Tôi yêu sự chững chạc, trưởng thành mà điềm tĩnh, yêu sự thông minh, dí dỏm, nhẹ nhàng của anh. Tôi yêu biết bao nét ân cần, yêu thương, nhẹ nhàng mà nâng niu tôi từng chút. Tôi yêu sự khiêm nhường nhịn mà hợp lý vượt bậc, đơn thuần nhưng sâu sắc, nhẹ nhõm mà tinh tế ở anh. Anh cho tôi đa dạng cảm giác còn hơn cả yêu, đấy là sự trân trọng và yêu quý nhau, là sự ái mộ người giúp mình cân bằng cuộc sống, là tha hồ thả hồn vào các câu chuyện ko đầu cuối và cũng ko chú ý tới thời kì trôi.

Tôi biết anh chỉ đang bông lơi nhưng sao với mình đó là cả trời cao biển rộng, sao tôi thấy buồn da diết lúc cuộc gọi từ người “Em” đấy vẫn ko thôi. Tôi nhận ra sự bối rối trong bí quyết anh hành xử khi vội tắt tiếng chuông. Anh ko thể bắt máy rồi, có lẽ nào anh sẽ nhắc lời yêu thương người con gái khác lúc tôi vẫn còn ở bên, ngay cạnh anh? Chẳng lẽ anh lại ngó lơ tôi để an ủi, vỗ về cô gái ấy? Thật khó phải không, tôi hiểu mà.

Khi tôi cảm nhận được anh yêu tôi cũng là khi hiểu mình hoàn toàn không thể đòi hỏi gì hơn ở anh, vì tôi sẽ như bao cô gái khác, cũng là người thứ n được anh để ý đến thôi. Tôi hiểu mẫu khó đó của anh nên cũng vờ như ko thấy gì, vờ như đang mê mải đề cập chuyện để toàn bộ đồ vật cứ lướt đi, để anh ko bối rối. Một lần khác tôi đã gặp anh, với cuộc điện thoại từ vợ anh, tôi biết tên vợ anh mà.

Rồi tôi vẫn là tôi sau bao chuyện, dẫu mọi thiết bị sở hữu tệ tới đâu tôi vẫn cố giữ cho tinh thần vững vàng nhất. Tôi sẽ gói gọn yêu thương ấy, vẫn trân trọng và dĩ nhiên có chút oán trách anh, vì đâu nên nỗi. Thôi thì có duyên khiến bạn, chẳng với duyên tiến xa, cảm ơn anh đã dành thời kì cho tôi, đã với tới cho tôi nhiều yêu thương tới thế. Tôi trân trọng và sẽ giữ mãi trong tim. Yêu anh là mong anh hạnh phúc, mong anh được vui vẻ và mạnh khỏe tận hưởng cuộc sống này, dù với ở bên tôi hay không. Cảm ơn anh nhé, em yêu anh.

Web Tâm Sự, Viết Tâm Sự, Trang web tâm sự thầm kín, Diễn đàn tâm sự online, Blog Tâm sự, Tâm sự buồn của tôi, Tâm sự Eva, Góc tâm sự về cuộc sống, Tâm sự cuộc sống vợ chồng, Tâm sự buồn của người vợ, Tâm sự của người vợ cô đơn, Phụ nữ cô đơn trong hôn nhân, Viết tâm sự ở đâu, Web tâm sự online, Những bài viết tâm sự về tình yêu

Bình luận