Anh có biết con gái luôn nói ‘có’ là ‘không’

Có bao giờ anh biết con gái đề cập “có” là “không”, anh giận em rồi, em biết là anh không hiểu. Anh chưa bao giờ hiểu em, chỉ luôn nghĩ sai về em. Sự tự hào của đàn ông ko cho phép anh cứ dịu dàng nhẹ nhàng sở hữu em mãi. Còn em thì không có ý định từ bỏ tính nhiễu sự của mình.

Một ngày cuối tuần, em gặp lại anh, vài năm sau lần gặp đầu tiên. Cũng vẫn xa lạ như ngày nào, chỉ sở hữu điều đã đứng gần anh hơn một chút. Khoảng cách, ấy là điều ít lúc em nghĩ đến. Em thường cho rằng khoảng cách với là gì quan trọng, vì em với thể khiến cho cho đa số khoảng bí quyết dù xa mấy cũng sẽ sắp lại. Có lẽ em chỉ đúng một phần vô cùng nhỏ, vì em mới nghĩ đến khoảng phương pháp địa lý và sự tự tin vào khả năng “rút ngắn khoảng cách” của mình. Cho đến lúc em bắt buộc chờ, chờ mãi mà vẫn không thấy anh trở lại, đó là khi em biết được “khoảng cách” là một sự vô hình và là 1 không gian chập chồng xa cách.

Có khi giận nhau, em sợ anh đi thật cần lại vội vàng gọi anh và mong anh đừng giận em nữa. Em tự biết vì anh đang bận buộc phải chưa nhắc chuyện với em chứ không cần anh giận em hay ghét em. Ngày mai anh lại nhắc chuyện có em đi, em nhớ anh nhiều lắm. Em mới chỉ kể tới chữ “ghét” một chút thôi, anh đã giận rồi. Nếu em cứ nhõng nhẽo, làm mình khiến cho mẩy thêm nữa thì anh sẽ không đề cập chuyện với lại với em. Có bao giờ anh biết con gái đề cập “có” là “không”, anh giận em rồi, em biết là anh không hiểu. Anh chưa bao giờ hiểu em, chỉ luôn nghĩ sai về em. Sự kiêu hãnh của đàn ông không cho phép anh cứ dịu dàng nhẹ nhõm với em mãi. Còn em thì không có ý định từ bỏ tính nhiễu sự của mình.

Mình xa nhau rồi nên không anh. Em khăng khăng đòi chia tay cho bằng được, khi anh đồng ý để em đi thì em lại… mỗi ngày nhìn vào gương, em thấy mình thật xấu, chẳng giống em tí nào. Đẹp thế nào được khi lúc nào mắt cũng sưng như thế, em ko nghĩ em sẽ nhớ anh thật nhiều. Đừng giận em, ví như em đã làm anh buồn, phải xa anh em cũng với thấy vui gì. Em muốn xa anh vì ấy sẽ là điều rẻ hơn cho anh, phương pháp em có thể khiến được là tự vấn cần trở về sở hữu vai trò một người xa lạ.

Nhưng mà, em vô cùng yêu anh và ko muốn xa anh. Có anh, em biết thương đa dạng hơn, biết nhớ đa dạng hơn, biết buồn rộng rãi hơn mà sao ko có vui. Thỉnh thoảng, anh gửi tới em những nụ cười thầm khiến cho em vui tận mây xanh và đôi lúc là những nỗi buồn làm cho em như bị bỏ rơi trên hoang mạc. Em vẫn thường đọc thơ và làm cho thơ, và mọi đều dành cho anh. Em muốn anh để em đi, nhưng em lại ko biết em sẽ nhớ anh rộng rãi đến vậy. Em buồn lắm, em không muốn xa anh thật mà. Thương nhớ của em, em mong luôn với anh ở bên. Nhưng dù là mơ, em cũng chỉ thấy một sự mơ hồ nào đấy thoáng qua, đủ để nhận ra đấy là anh.

Thương của em này,
Em kể anh nghe
Trong giấc ngủ chập chờn,
Em thấy anh
Có đôi điều muốn nói
Chỉ một lần
Thoáng qua thôi
Rất vội,
Khi giấc mơ về
Và chợt giấc mơ qua.

Không sở hữu anh, em sẽ không khiến cho thơ nữa. Và anh cũng ko còn mất thời kì để đọc thơ của em nữa, anh nhỉ.

Web Tâm Sự, Viết Tâm Sự, Trang web tâm sự thầm kín, Diễn đàn tâm sự online, Blog Tâm sự, Tâm sự buồn của tôi, Tâm sự Eva, Góc tâm sự về cuộc sống, Tâm sự cuộc sống vợ chồng, Tâm sự buồn của người vợ, Tâm sự của người vợ cô đơn, Phụ nữ cô đơn trong hôn nhân, Viết tâm sự ở đâu, Web tâm sự online, Những bài viết tâm sự về tình yêu

Bình luận